12,622 tấm ảnh với dung lượng gần 34.6 GB cho những “khoảnh khắc” mà tôi đã có được từ năm 2004 đến bây giờ, đối với tôi, chúng là “duy nhất” trong cuộc đời…

Thứ bảy 03/05/2008: sao cây vợt tennis hôm nay nó có vẻ nặng nề quá, quả bóng cũng trở nên khác lạ… thôi nghỉ vậy, không chơi nữa. Thời gian nó trôi qua sao lâu quá…mới đó sao chỉ có khoảng vài giờ đồng hồ…
24 giờ đồng hồ đã trôi qua, tôi đã nâng niu từng giây phút một vì triết lý sống là “mỗi giây phút là duy nhất và thời gian sẽ không bao giờ quay trở lại“, tại mỗi thời điểm trong cuộc đời, tôi luôn có những cái “duy nhất” để mà nghĩ đến: gia đình, tình yêu, công việc, bạn bè…
Điều gì cũng thế, tình yêu cũng vậy, giờ đây khi nhìn lại thấy tôi đã có rất nhiều tình yêu, nhưng tại mỗi một mốc thời điểm tôi chỉ có “một và chỉ một” để mà nâng niu, để mà gìn giữ, để mà vun đắp cũng như để biết rằng tại mỗi một thời điểm mình chỉ có một cái gì đó “duy nhất“. Tôi thấy chẳng cần một thứ luật lệ nào, khi tình yêu đến thì bản thân tôi sẽ tự động làm theo những điều dựa theo triết lý sống mà mình tin…
Thời gian rồi chắc chắn sẽ không quay trở lại, đó là một điều hiển nhiên vì đó là thứ “duy nhất” tồn tại; tôi luôn nâng niu từng khoảnh khắc được ở bên tình yêu của tôi: không buồn, không hờn, không giận…đôi lúc tôi thấy mình không còn là mình nhưng ….tôi vẫn vui vì trộm nghĩ rằng biết bao người ngoài kia còn chưa tìm được tình yêu của mình thì tại sao mình không biết nâng niu những gì mình đang có, sẽ không có một tình yêu nào giống tình yêu nào, đó cũng là điều “duy nhất“. Tôi cũng chỉ có một cuộc đời “duy nhất” để mà sống, tôi biết rằng đối với mỗi người mà tôi đã biết thì những khoảnh khắc ở cạnh nhau đối với họ cũng là “duy nhất” vì liệu mai kia có còn được gặp lại hay không…
Tâm trạng thấy không thoải mái chút nào…

Share on Facebook Share on Facebook